loading...
Mới cập nhật
Thứ ba, 03/01/2017 | 14:08 Chia sẻ trên Lẻn vào đám cưới con gái để đưa 2 chỉ vàng làm của hồi môn, bà mẹ nghèo nhận ngay kết cục không thể sốc hơn trên zozoha Chia sẻ trên Lẻn vào đám cưới con gái để đưa 2 chỉ vàng làm của hồi môn, bà mẹ nghèo nhận ngay kết cục không thể sốc hơn trên zozoha Chia sẻ trên Lẻn vào đám cưới con gái để đưa 2 chỉ vàng làm của hồi môn, bà mẹ nghèo nhận ngay kết cục không thể sốc hơn trên zozoha

Lẻn vào đám cưới con gái để đưa 2 chỉ vàng làm của hồi môn, bà mẹ nghèo nhận ngay kết cục không thể sốc hơn

Đang làm đồng thì bà Thuần nghe có tiếng gọi í ới trên bờ. Ngoảnh lên mới thấy bà Vân hàng xóm. Bà chạy lên rồi hỏi:

loading...

– Có chuyện gì thế hả bác?

– Cái Mai nhà bà gọi điện về, bảo là bà về gọi lại cho nó gấp. Hình như nó có chuyện gì cần nói hay sao ấy, nghe giọng có vẻ khẩn cấp.

Bà Thuần nghe thế bỏ luôn mảnh ruộng đang cấy dở, chạy về nhà bà hàng xóm, bà bảo:

– Bác cho em gọi nhờ cuộc điện thoại nhá, giờ mà đạp lên xã thì cũng xa quá, trời thì tối rồi.

– Ừ, bà cứ gọi đi, coi cái Mai có chuyện gì mà phải gọi gấp vậy. Có mấy khi thấy nó gọi về cho bà đâu.

Bà Thuần nheo mắt bấm số điện thoại của con gái. Chồng mất sớm, bà chỉ có được mụn con gái, cũng may là Mai xinh xắn, lại học giỏi nên không phải làm nông cực khổ như bà. Bà tự hào về con gái lắm, cứ khoe với xóm làng suốt. Thì trong làng cũng chẳng có mấy ai học giỏi rồi ở lại thành phố làm như con bà. Mai cả năm mới về quê một lần thăm mẹ vào dịp Tết rồi lại vội vã đi luôn. Bà Thuần năm nay đã ngoài 60 nhưng vẫn cứ ở thui thủi một mình, ngày thì đi bán rau, bán cá, làm đồng, đêm về cũng chỉ biết nói chuyện với con chó vàng, nhà chẳng có điện thoại nên dù có muốn nói chuyện với con gái cũng chẳng biết nói như thế nào.

Điện thoại đổ chuông, tiếng Mai cáu bẳn:

– Mẹ làm gì mà con gọi mãi không được thế?

– Mẹ đi làm đồng. Có chuyện gì thế con? Con bị làm sao à?

– Mẹ kỳ ghê, cứ mong con bị làm sao à? Con nói cho mẹ một tin là cuối tháng này con cưới chồng.

– Hả? Con nói thật ư? Ôi mẹ mừng quá! Cuối cùng con cũng tìm được chồng. Thế cậu ta làm gì? Ở đâu hả con? Thế để mẹ bắt đầu chuẩn bị. Khi nào nhà trai về ra mắt đấy?

– Mẹ hỏi nhiều quá! Anh ấy ở thành phố, con nhà giàu. Thế nên con muốn mẹ biết cái này. Mẹ chỉ cần chuẩn bị cho con thứ này là được.

– Thứ gì hả con?

– Con kể với chồng con về hoàn cảnh nhà mình rồi. Thế nên bọn con dự định làm đám cưới trên đây thôi, nhà anh ấy toàn khách sộp nên con yêu cầu mẹ đừng lên.

Bà Thuần lặng đi một lúc, nhưng rồi bà cũng lấy lại sự bình tĩnh. Bà hỏi con gái:

– Thế nhưng con cũng phải cho mẹ biết địa điểm để mẹ còn báo cáo với tổ tiên chứ?

– Vâng, thế mẹ cứ bảo ở khách sạn X nhé.

Nói xong, Mai cúp máy. Trước khi cúp, cô còn dặn đi dặn lại mẹ mình không được xuất hiện ngày hôm đó, có gì rồi vợ chồng cô sẽ về quê gặp bà sau vì họ không muốn quan khách cười chê vì có một bà mẹ vợ nghèo khổ.

Bà Thuần nuốt nước mắt. Bà chào hàng xóm ra về mà lòng nặng trĩu. Nuôi con 28 năm trời, chỉ mong đến ngày nhìn con yên bề gia thất vậy mà giờ con gái bà lại thẳng thừng bảo bà đừng lên dự đám cưới chỉ vì bà xuất thân nghèo hèn, quê mùa, bảo sao không buồn cho được. Nhưng trái tim của một người mẹ khi nào cũng nghĩ cho con, suốt đêm hôm ấy, bà Thuần nằm ngủ mà cứ nghĩ miên man mãi. Cuối cùng, bà quyết định lôi hết số tiền bà tiết kiệm mấy năm nay ra để đi mua vàng.

Bà đạp xe lên huyện mua 2 chỉ vàng, gói lại vào trong cái khăn rồi giữ khư khư bên người. Đến hôm con gái cưới, bà bắt xe lên thành phố rồi tìm đến đúng địa chỉ mà Mai đã bảo. Bảo vệ thấy một bà cụ ăn mặc quê mùa thì cứ tìm cách xua đuổi, bà Thuần phải nhờ một người khách bảo họ dắt vào thì mới lẻn qua được.

Bà đi tìm con gái, bà định chỉ trao cho con gái 2 chỉ vàng xong thì về, bà không muốn con bà thiệt thòi hay tủi thân trong ngày cưới. Đang đi thì thấy Mai bước ra trong bộ váy cô dâu trắng tinh, trông con gái bà rất xinh đẹp, cổ đeo đầy vàng. Bà Thuần bước tới gọi:

– Con ơi.

Mai ngẩn người nhìn mẹ. Mẹ cô chỉ mặc bộ đồ bà ba cũ kỹ, chân đi đôi dép tổ ong. Mai thấy vậy kéo ngay mẹ vào góc kín rồi hét lên:

– Trời ơi! Con đã dặn mẹ rồi cơ mà? Sao mẹ lên đây làm gì? Lỡ ai nhìn thấy thì sao? Nhà chồng con đang ở trong kia kìa.

– Mẹ… mẹ chỉ lên đưa 2 chỉ vàng cho con thôi rồi về.

– Vàng với vủng gì không biết, mẹ về nhanh đi, con không cần.

Nói rồi Mai đẩy mẹ mình đi, đúng lúc đó có vị khách trông rất sang chạy đến bắt tay chúc mừng Mai rồi hỏi:

– Ơ, ai thế? Người quen của cháu à?

– Dạ không, chẳng biết bảo vệ làm ăn kiểu gì mà cho cả bà ăn xin chạy vào đây thế không biết. Bà ra ngoài đi, trước khi tôi gọi bảo vệ vào.

Nói rồi Mai đẩy mẹ đi. Bà Thuần bị con gái đẩy mạnh, run rẩy lùi về phía sau, hai chỉ vàng đã lấy sẵn ra để trao cho con gái không may bị tuột khỏi tay, lăn lông lốc xuống đất. Bà tiếc quá cúi người xuống để tìm thì Mai hét:

– Còn cúi xuống làm gì đấy? Định ăn trộm thứ gì à?

Bà Thuần vẫn chưa tìm ra 2 chỉ vàng nhưng không còn kịp nữa. Đội bảo vệ đã vào lôi bà ra ngoài. Mai nguýt mẹ một cái rõ dài, mặt phừng phừng tức giận. Bà Thuần bị đẩy ra ngoài, chỉ biết nhìn vào phía trong. Bà tiếc 2 chỉ vàng thì ít mà buồn vì cách đối xử của con gái thì nhiều. Bà đã rứt ruột đẻ ra Mai, nhọc nhằn làm hết mọi việc để nuôi con vậy mà khi lớn, thứ duy nhất con gái bà trả cho bà là sự bất hiếu khó có thể tha thứ như thế này đây. Bà Thuần vừa lau nước mắt vừa lầm lũi bước ra bến xe về quê, phía trong khách sạn, con gái bà vẫn cười tươi như hoa, liên tục bắt tay các vị khách quý mà không nhớ gì đến mẹ.

Ảnh minh họa

Theo Lanhmanh

loading...

Loading...
  • tuần
  • tháng
  • Năm
Kết nối với chúng tôi